Gốc > Giới thiệu bài hát vàng > Giới thiệu BÀI HÁT VÀNG >

Một mình

Sáng tác: Lam phương

Trình bày: Quang Dũng

         

 

 

Một mình, khi một mình lòng hay nghĩ đâu đâu, vô định, suy tư, rồi đôi khi buồn vu vơ, như một kẻ ngốc giữ thế gian này.

 

Một mình, khi một mình hay nhớ về ngày hôm qua kinh khủng. Những kỷ niệm đôi lúc đã cũ rích mà vẫn nhớ, để mà khóc cười một mình như kẻ lãng du trên cuộc đời.

 

Một mình, khi một mình hay nhớ về ai đó đã tồn tại trong kí ức, trong hiện tại để đôi khi lòng thấy da diết vô bờ, mà miên man không biết bây giờ người ta có nhớ mình không, như là kẻ đa đoan.

 

Một mình, khi một mình tự dưng thấy mình sao mà đơn côi thế này, hình như đang sợ quạnh vắng, sợ lẻ loi, sợ cả sự tỉnh lặng, lòng mang một cảm xúc lạ!

 

Một mình, khi một mình hay mở những bản nhạc buồn đến réo rắt lòng, rồi thấy trống vắng làm sao, rồi thả mình giữa giai điệu du dương, nhẹ tênh cảm xúc, mằn mặn khóe môi, nước mắt lăn dài, như là kẻ đáng thương giữa trần đời.
                   

Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình

Ngoài hiên nắng lóe, đàn chim giật mình

Biết lời tỏ tình, đã có người nghe




Nắng xuyên qua lá, hạt sương lìa cành

Ðời mong manh quá, kể chi chuyện mình

Nắng buồn cuộc tình, bỗng tắt bình minh




Ðường xưa quen lối, tình dối người mang

Tình duyên trăm mối, một kiếp đa đoan

Cố tìm tình chồng chất ngổn ngang



Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu

Tình cờ gặp nhau, ngỡ ngàng nhìn nhau

Ðể rồi còn gì nữa cho nhau



Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình

Ðường quen không tới, tìm nhau ngại ngùng

Chỉ vì đời mình, chưa có bình minh  


Nhắn tin cho tác giả
Nguyễn Thị Hải Yến @ 17:23 24/10/2011
Số lượt xem: 1363
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến

Quỹ lớp từ 22/12/2012